Nhớ Mạ – Hoàng Trọng

May 20, 2015 (TM)

 

Mẹ và tôi
Mẹ và tôi

Ngày sinh nhật Mạ 94 con phone về thăm Mạ. Câu hỏi đầu tiên là con hỏi “Mạ khỏe không?” Sung sướng nhận được câu trả lời “Mạ khỏe con ạ”. Và để kiểm tra trí nhớ của Mẹ con hỏi ” Mạ có nhớ còn 2 ngày nửa là ngày gì không?”. Mẹ trả lời “Ngày kỵ Mẹ của Mạ mà không nhớ sao con?” Mạ trả lời với lời âm điệu trầm buồn. Dù không nhìn thấy Mẹ nhưng con biết có những giọt nước mắt đang chợt tuôn trào trong mắt Mẹ. Mẹ đang nhớ Mạ. Rồi Mạ bắt đầu kể về những ngày tháng năm xưa, những kỷ niệm về Mệ ngoại.

Với con đang có Mẹ thọ hơn 94 tuổi nhưng Mạ ơi! Thời gian con sống cùng Mạ trong một mái nhà nếu tính theo năm là không đủ tròn đầy đầu những ngón tay. Lớn lên bắt đầu học mẫu giáo là con ở xa Mạ rồi, Mạ bận buôn bán trên phố Phan Bội Châu con phải về ở Bao Vinh để đi học. Con còn nhớ mãi trong lòng hằng tuần cứ 2 ngày cuối tuần là con được gần Mạ. Chiều thứ sáu là ngày con trông đợi nhất vì biết rằng mình sắp được ở bên Mạ. Con tắm rửa xong là ra ngồi trước hiên nhà, đôi mắt ngước lên cầu Bao Vinh để trông mau thấy Ba lái xe từ phố về đón con lên. Có những hôm Ba bận việc về trể là con rất hồi hộp và trông mong. Nhắm đôi mắt lại một lát rồi mở ra để thấy trời vẩn còn sáng, vì có nhiều hôm nếu trể quá, Ba ở lại Bao Vinh đến sáng thứ bảy mới chở cho con lên thăm Mạ. Đó là kỷ niệm nhớ Mạ của con mà không bao giờ con quên.

Thế rồi năm qua khi Minh hết kỳ nghỉ sinh trở lại làm việc có những đêm nằm ôm Alba ngủ mà thấy thương cho đứa cháu ngoại, với ba mẹ thì 7:30 hay 8:00PM là ngủ rồi nhưng với ông bà ngoại Alba cũng phải hơn 9:00PM. Có những lần nghe tiếng động đâu đó là nói “Mommy về”. Mới tuần trước thôi, đã tắt đèn bảo nằm xuống ngủ thì lồm cồm ngồi dậy nói “Alba dậy lạy Phật”. Ông bà ngoại chào thua cháu vì con “Nhớ Mạ”.

Hoàng Trọng
Mother’s Day 2015

4 thoughts on “Nhớ Mạ – Hoàng Trọng

  1. Hoàng Trọng con Bác Đáng ( Hoàng Hưng ) phải không ?

    Hình Bác Gái mới năm nay đó hả ?
    Bác ốm quá Trọng ơi !
    Năm 2008 Tâm về có ghé thăm thấy Bác vẫn mập khỏe không khác mấy dù hơn 30 năm mới gặp lại . Tâm rất vui mừng , nay thấy Bác gầy ốm nhiều quá ! Thương Bác quá Trọng ơi .Bác có một vị trí yêu thương tôn kính và thân ái mà Tâm không bao giờ quên , nhưng vì dòng đời xô đẩy cứ đi xa mãi, ngày càng xa mà chưa có ngày được gặp lại Bác để nói lời yêu thương với Bác, mong rằng Bác được an khang, trường thọ . Năm 2017 Tâm mới về thăm Huế và ở lại lâu được Trọng ơi !

  2. From: Tống Mai
    March 1, 2017

    Tin buồn đến bất ngờ. Mấy ngày nay không hiểu sao chị lại nghĩ Trọng đang ở Huế, không ngờ Trọng ở Huế thật bên Mẹ mình những phút cuối cùng có phải không. Chị xin chia buồn cùng Trọng.

    Chị nhớ năm ngoái chị đăng bài viết của Trọng trong blog thantri về mẹ của mình rất cảm động. Bây giờ đứa bé năm xưa không còn phải ngồi đợi để được đến bên mẹ mỗi cuối tuần nữa. Bà đã ở bên cạnh nó, giữa ngàn sao trên trời, một trong những vì sao nhìn xuống nó là mẹ của nó đó thôi.

    “Với con đang có Mẹ thọ hơn 94 tuổi nhưng Mạ ơi! Thời gian con sống cùng Mạ trong một mái nhà nếu tính theo năm là không đủ tròn đầy đầu những ngón tay. Lớn lên bắt đầu học mẫu giáo là con ở xa Mạ rồi, Mạ bận buôn bán trên phố Phan Bội Châu con phải về ở Bao Vinh để đi học. Con còn nhớ mãi trong lòng hằng tuần cứ 2 ngày cuối tuần là con được gần Mạ. Chiều thứ sáu là ngày con trông đợi nhất vì biết rằng mình sắp được ở bên Mạ. Con tắm rửa xong là ra ngồi trước hiên nhà, đôi mắt ngước lên cầu Bao Vinh để trông mau thấy Ba lái xe từ phố về đón con lên. Có những hôm Ba bận việc về trể là con rất hồi hộp và trông mong. Nhắm đôi mắt lại một lát rồi mở ra để thấy trời vẩn còn sáng, vì có nhiều hôm nếu trể quá, Ba ở lại Bao Vinh đến sáng thứ bảy mới chở cho con lên thăm Mạ. Đó là kỷ niệm nhớ Mạ của con mà không bao giờ con quên.”

    Chị xin cầu nguyện cho linh hồn Bà được sớm siêu thóat.
    chị Tống Mai

    1. Em cám ơn chị Mai đã đọc và thấu hiểu cho tâm trạng của em trong bài viết về Mạ cho những ngày còn thơ ấu. Em cũng cám ơn Trời Phật đã cho em được cận kề bên cạnh Mạ hơn 3 ngày trước lúc Mạ ra đi, cùng Mạ niệm Phật đến những giây phút cuối cùng khi chia xa. Tuy là rất ngắn ngày nhưng cũng đủ sưởi ấm cho lòng em. Thời gian bên Mạ, lo tang lễ cho Mạ xong, ngày thứ sáu tuần thứ 1 cho Mạ và lên đường trở về Toronto. Buồn nhưng mà vui khi thấy Mạ ra đi thanh thản trong những giây phút đêm 29 tháng giêng(âm) trời Huế đang mưa phùn nhưng ngay lúc đó bầu trời hừng sáng ở phương Tây với đủ 5 màu ngủ sắc. Như chị nói ” Bây giờ đứa bé năm xưa không còn phải ngồi đợi để được đến bên mẹ mỗi cuối tuần nữa. Bà đã ở bên cạnh nó, giữa ngàn sao trên trời, một trong những vì sao nhìn xuống nó là mẹ của nó đó thôi.”

      Bình an nghe Chị
      Em Trọng

Leave a Reply