DC: The Moon took a bite out of the Sun – Photos: Tống Mai

Oct 24, 2014 (TM)

Mai không chụp được hình nhật thực chiều nay ngay lúc mặt trời đang còn trên cao, vì khi đến sông Potomac thì mặt trời vừa xuống, chỉ kịp thấy một mảnh tròn vĩ đại trắng chói chang nhưng một phần bị khuyết đi bởi mặt trăng che khuất khi hạ dần xuống chân trời thì trở thành một khối lửa đỏ ối cả một vùng trời, đẹp mãnh liệt kỳ lạ chưa từng thấy. Vậy là chỉ kịp chụp được cảnh hoàng hôn từ Jefferson Memorial trên rừng anh đào.

Cám ơn Trọng đã nhắc chị solar eclipse hôm nay.
Tống Mai – Oct 24, 2014

– Tu sais… quand on est tellement triste on aime les couchers de soleil… – Le jour des quarante-trois fois tu étais donc tellement triste ? Mais le petit prince ne répondit pas.

 

A! Hoàng tử bé ơi, tôi đã lần hồi hiểu cuộc đời bé bỏng sầu tư của chú. Từ lâu, chú chỉ có một chút khiển muộn, là bóng chiều vàng êm ả.Tôi đã rõ chi tiết mới mẻ này, vào buổi mai ngày thứ tư, lúc chú bảo:

“Tôi yeu những buổi chiều hồng. Chúng ta hãy đi nhìn một cảnh mặt trời lặn…”

“Nhưng phải chờ…”

“Chờ gì?”

“Chờ cho mặt trời lặn.”

Thoạt tiên, chú tỏ vẻ ngạc nhiên, rồi sau đó chú đã tự cười mình lẩn thẩn. Chú bảo:

“Tôi cứ tưởng mình luôn luôn ở tại quê hương xứ sởcủa mình.”

Thật vậy. Khi tại Hoa Kỳ, mặt trời đứng ngọ, thì ai cũng biết rằng tại Pháp, mặt trời đương lặn. Chỉ cần chạy bay trong một phút sang Pháp là có thể ngắm một cảnh hoàng hôn. Rủi thay nước Pháp lại quá xa vời. Nhưng, trên tinh cầu tí teo của hoàng tử bé, hoàng tử chỉ cần đẩy sơ cái ghế ngồi một chút. Và có thể nhìn thấy cảnh mặt trời lặn bất cứ lúc nào…

“Một ngày nọ, tôi nhìn mặt trời lặn liên tiếp bốn mươi ba lần!”

Và sau đó, chú nói thêm:

“Ông biết đó… lúc buồn quá đỗi, thì ta yêu cảnh mặt trời lặn xiết bao…”

“Cái ngày chú nhìn bốn mươi ba lần nọ, chú đã buồn quá đỗi phải không?

Nhưng hoàng tử bé không đáp.

(Bùi Giáng dịch)

Ah! petit prince, j’ai compris, peu à peu, ainsi, ta petite vie mélancolique. Tu n’avais eu longtemps pour ta distraction que la douceur des couchers du soleil. J’ai appris ce détail nouveau, le quatrième jour au matin, quand tu m’as dit:
– J’aime bien les couchers de soleil. Allons voir un coucher de soleil… – Mais il faut attendre… – Attendre quoi? – Attendre que le soleil se couche.
Tu as eu l’air très surpris d’abord, et puis tu as ri de toi-même. Et tu m’as dit: – Je me crois toujours chez moi!
En effet. Quand il est midi aux États-Unis, le soleil, tout le monde le sait, se couche sur la France. Il suffirait de pouvoir aller en France en une minute pour assister au coucher de soleil. Malheureusement la France est bien trop éloignée. Mais, sur ta si petite planète, il te suffirait de tirer ta chaise de quelques pas. Et tu regardais le crépuscule chaque fois que tu le désirais…
– Un jour, j’ai vu le soleil se coucher quarante-trois fois! Et un peu plus tard tu ajoutais: – Tu sais… quand on est tellement triste on aime les couchers de soleil… – Le jour des quarante-trois fois tu étais donc tellement triste?

(Le Petit prince – Saint-Exupéry)

 

 

* * * * *

* * *

Hoàng Trọng
Trọng cũng về nhà trễ vì kẹt xe nên chỉ thấy mặt trời vừa xuống.

 

Toronto sunset – Photo: Hoàng Trọng

 

 

 

2 thoughts on “DC: The Moon took a bite out of the Sun – Photos: Tống Mai

  1. Những cảnh hoàng hôn TMai chụp đẹp thật. Cái nào cũng hấp dẫn. Thích nhất là hai tấm hình với mây chiều đỏ ối. Tuyệt.
    Cám ơn Mai.

    LCHoằng

Leave a Reply