Thành phố lộng gió Ban Mê Thuột – Hai ngày tròn đầy ở Vườn Trăng Quyết Lan – Tống Mai

 

Nhớ nhất ban đêm nằm sát cửa sổ nhìn ra bóng đêm ngòai vườn dỗ giấc ngủ, buổi sáng thức dậy với tiếng gà gáy (đúng 5:00 sáng phải không chị Lan), tiếng nhạc trong vườn, cửa sổ mở rộng gió lay màn không tiếng động.  Nhớ nhất khi thức dậy bỗng nhiên “ta còn em một màu xanh thời gian, một chiều mái tóc em bay chợt nhòa chợt hiện… ta còn em mùi hoàng lan, ta còn em mùi hoa sữa…con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ, ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm.”  Ôi, nhảy khỏi giường chạy ra xin anh Quyết tăng volumn để nghe được khắp vườn.

Rồi những chuyến đi trên xe gắn máy (gồng mình nín thở, nhưng vui vì không có cái chán của đi taxi, nhất là buổi tối có gió mát đập vào mặt, chỉ có buổi trưa hơi khổ sở vì nắng quá, nắng rát da.  …và rồi những cái nhà sàn bằng gỗ dài thật dài, và những nhà sàn nhỏ xíu lớp rơm trên những ngọn đồi có lối đi nhỏ bằng gạch mộc mạc.  Buổi picnic trong buôn A Kô Dhong… Những ly cafe trong vườn nhà…ly cafe anh Lộc nói chỉ có anh Quyết pha ngon. Rồi những buổi ăn bị nhắc nhở phải ăn hết trong chén không được “bỏ mứa”, những món ăn dân tộc lạ chưa bao giờ nếm trong đời, thịt dê rừng, heo mọi, canh quả đắng, đắng đến không thể ăn hết được, lại “bỏ mứa”…    BMT không nằm trong chương trình của Mai nhưng bất ngờ rơi xuống thú vị và đáng nhớ. Titi nói đúng, nếu không có anh Lộc thì có lẽ Mai không dám mạo hiểm một mình. Phải có cái duyên vì hai ngày trước khi đi, Mai tưởng phải cancel vi bị đau lưng nặng, nhất là sau hai ngày liên tiếp chườm nước đá không hiệu quả, Mai biết mình sẽ phải hủy chuyến đi, nhưng anh Huỳnh không thích chuyện cancel cho lắm nên phái Cúc đến làm bác sĩ cho Mai cả một buổi tối, xức dầu nóng rồi tiếp tục chườm nước đá suốt đêm thì miraculously, cơn đau dịu xuống. Sáng sớm anh Huỳnh sms hỏi Mai có đi được không, có, Mai sẽ đi được.  Cám ơn Cúc, bàn tay bác sĩ của Cúc mát thật, cám ơn anh Quyết, chị Lan đã cầu cho Mai hết đau, cám ơn anh Lộc kéo cả 2 valise (trong đó chỉ có áo quần chứ không phải ngà voi hay mật gấu đâu anh Huỳnh ạ)

Thành phố gió mát và trời xanh khi anh Lộc và Mai đến.  Thành phố có hai người bạn thân tình lúc đó:  Nhìn hình ảnh anh Quyết khi đón ở phi trường gặp bạn cũ mà ôm mặt bạn trong hai bàn tay mình mà không khỏi mỉm cười. Thì ra không phải chỉ có đàn bà mới có những biểu lộ thân ái với nhau như vậy!     Cảm tưởng đầu tiên với BMT: Trời cao xanh lồng lộng, xanh biết, gió mát ghê.

Êm đềm quá, Mai nói với anh Huỳnh.

Ngôi nhà và cafe Vườn Trăng của anh Quyết thơ mộng phủ kín đủ lọai hoa, nhất là hoa giấy, tím, hồng, đỏ; khăn hồng trên bàn ăn có thắc nơ hồng; me ngọt, me chua, vú sữa, bơ, rau cải, hồ cá có hoa sung màu tím…trong khu vườn đầy nắng. Chi Lan đẹp dịu dàng, điềm đạm và hiền, hay săn sóc, để ý khách từng chút một, lạnh không, còn đau không, uống nước sắn dây cho ngũ đựoc nghe, chị pha cho một ly sữa có chút cafe hí…

Rồi karaoke, anh Quyết giọng ấm score perfect mỗi bài, anh Lộc “Phoi Pha” và “Một Cỏi Đi Về” (làm anh Lộc chịu hát là cả một kỳ công!). Thanh Hải: “Dạ Khúc Cho Tình Nhân,” vẫn nhẹ nhàng và nghệ sĩ như thuở xưa khi còn văn nghệ bên Ngô Hành Sơn ở đại học Huế. Chị Lan với “Bay Đi Cánh Chim Biễn”, ngọt và bay bướm lắm Chị Lan

Rồi một Thanh Hải thật chu đáo, quá chu đáo, Mai nói: Mai chưa thấy một người đàn ông nào chu đáo như anh. Hải đã đem đủ thứ đến địa điểm picnic ở Buôn A Kô Dhong, ly, khăn lau, yogurt, nước ngọt, bia, kể cả nước đá…ôi lạ thật, phải lập lại là chưa thấy ai chu đáo và ân cần như vậy! Cây Chuổi Ngọc màu tím trước cửa nhà của anh trổ hoa từng chùm rất Huế anh Hải ạ.

Chi Lan nấu bún bò buổi sáng đầu tiên, bún riêu sáng sau đó. Ngon lắm, bưng cả tô lên húp. Sáng sớm thật sớm ra phòng khách là đã thấy anh Quyết và anh Lộc tập thể dục rồi ra vườn uống cafe, đời êm như vậy còn mong gì hơn.

Hai ngày tròn đầy ở Vườn Trăng Quyết Lan, ngày thứ ba thì au revoir BMT, đó là những ngày êm đềm. Mai nghĩ anh Lộc cũng rất vui, thấy anh tươi cười nhiều. Mai cám ơn anh Quyết, chị Lan, anh Thanh Hải và anh Lộc, cám ơn tình thân, lần đầu tiên Mai đến một nơi lạ không ngại ngùng, chị Lan cho em mở cửa sổ ngủ nghe, chị ngủ không mở cửa vì sợ lạnh, vậy thì em nằm gần cửa chắn gió cho chị vậy. Mai đang kể lung tung, vẫn còn ngủ giờ của Vietnam, ngủ lung tung, ngủ chiều và thức đêm. Vẫn còn vương vấn VN. Ai đó khuyên đừng vương vấn chi cả. Không dễ đâu.

Tống Mai – March 15, 2012

 

MaiAsia2012 - BanMeThuot - Nha Bao Dai - TDLoc, Quyet, Lan, Mai

 

5 thoughts on “Thành phố lộng gió Ban Mê Thuột – Hai ngày tròn đầy ở Vườn Trăng Quyết Lan – Tống Mai

  1. BMT mà sao Mai gọi là thành phố lộng gió ? Hay bây giờ rừng bị đốn sạch nên gió thổi nhiều ? Hay một “loại gió” gì khác ?
    Tùng

  2. Chà bài viết của chị TM ướt đẳm cả thơ, hay quá.
    Còn ông Huỳnh hên thiệt. Chị TM mới được xức dầu nóng có buổi chiều đả khỏi bệnh.
    Còn a Huỳnh được xức cả đời thì sao hè?

  3. Mai ơi , hôm nay Th hên quá , về nhà TDBTH thì thấy Nhà Sàn , rồi còn thấy gió lộng phố Buôn mê Thuột nữa , chao ơi , Mai lem thèm Th đó hở , Th nhớ nhà VN chi lạ , thèm bay cái vèo về quá , Th còn xí thì giờ thôi , mà lại còn nhiều nẽo đường đất nước chưa được đặt chân đến , Th dở quá , buồn quá , Việt Nam .

    Mai , hôm nay , Th Garage sale , quyết chí quét sạch nhà cữa , 3 nhà kho bỏ ra , đầy sân , có 1 cặp vợ chồng vào , nhìn quanh , bổng bà vợ chỉ cái đồng hồ chữ S to tướng Th treo trên tường và hỏi ,

    Cái đồng hồ đó nhiêu vậy chị ?

    Oh ! cái nước Việt Nam này làm sao mà bán được!

    Chỉ 1 câu hỏi và 1 câu trã lời , mà bây giờ Th có thêm 1 cặp vợ chồng già làm bạn . Tình yêu đất nước !

    Mai ơi , đọc THÀNH PHỐ LỘNG GIÓ mà thèm quá , Th chưa bao giờ biết tới BMT , Th chưa bao giờ biết Lộc Quyết Lan , chưa bao giờ gặp Hãi , mà nghe Mai tả , mà làm Th , ước gì . . . , ước gì . . . quá ! Ouf !

    Mai , khu vườn nhà Quyết tình lắm hả , những đêm Mai ở lại có có Trăng sáng lắm không ? Mai nằm ngũ mà không đóng cữa sỗ hở , đêm khuya , Mai có nhìn thấy chị Hằng vờn anh Gió không ? hay Mai để Gió lã lơi vuốt ve cữa sỗ Mai nằm , cho Mai mát rượi vương vấn . Ouf ! th nói gì vậy , nói năng lung tung ! ouf ! hư quá

    Cho Th có lời thăm Quyết Lan , Thăm Ngọc Hãi , Thăm Lộc , và , ước gì , có 1 lần , Nhóm Huế mọi nơi được gặp mặt nhau mà , có dịp , mô tê răng ri rứa , và Th được dịp nghiêng mình trước những tài năng của từng bạn 1 , tài nhất là ca hát , và chắc chắn là sẽ được những trận cười liên tu bất tận đến đau bụng luôn , khi mọi người cùng ngồi quay quần với nhau bên tách trà hay ve bia . . . mà tán ngẫu . . . kể chuyện . . . Ouf ! Ước gì ! Dream . . . dream . . . dream . . . . . . .

    Mai , nếu có lần 2 Nhà Mai , hay hoặc nhà ai , Th hy vọng , nghe kể chuyện xong là th cười tươi vui ngay , không đợi Tống Châu nhắc , “cười đi “, không để đến ngày mai mới cười mà thành Hương Bò như năm xưa .

    Nói tới đây thì , ouf ! chao ơi là nhớ , nhớ ơi là nhớ , có ai nhớ gì không ? Anh Sơn Chị Xuyến đâu rồi hơ , Hòa Gà tự ý đục bỏ , phí quá hơ , không biết Hòa có mạnh khỏe không . suyễn có luôn thăm hỏi không ,thật là tiếc , hồi này Chanh Dây của th trái chín rụng xuống hoài , ngày nào cũng đợi chanh rụng để lượm , như xưa kia đợi bác phát thơ , thơ từ Tây về !

    Hòa có biết uống chanh dây vào làm cái cục mà Hòa dể ghét nhất trong cổ sẽ ra đi 1 cách nhẹ nhàng , không làm mình cực khổ , ghẹt thở gì cả , sướng chưa ?

    Mai ơi , mình có quá nhiều người bạn dể thương Mai hơ , Th không bao giờ quên những buỗi gặp gở các bạn trong Nhóm ở VN , lần đầu tiên gặp , lòng Th thật là vui , và rất là nễ nang tính cách của các bạn, lại nhớ câu cuối mail của Mai : ai đó khuyên đừng vương vấn chi cả , không dể đâu . . . ! Ouf ! Đời thật đáng sống !

    Ôi ! vậy mà mình rồi lại phãi sẽ ra đi hơ, Mai hơ !

    Bây giờ tạm thời thì Th đi ngũ đã hơ , Th mong mọi người ngũ yên , rồi có sức mà nhớ nhau nhiều , đi gặp nhau nhiều hơn đi hơ , kẽo trễ mất rồi ! Th cám ơn Huỳnh thăm hỏi , Th

    1. Anh cung dinh hoi tham TH sao thay im hoi lang tieng vay , khong biet co khoe khong? .Va cung dinh tra loi thu cho Mai day , ma het suc roi.

      Tu thu bay den nay, ca nha dua nhau cu’m . Ma` con virus cu’m ki` nay no’ hanh du qua’. Dau nhuc nhu bua bo? , e am ca? nguoi` , tay tra’i thi` que` , ma cung phai vao bep nau an . May ma lau nay du`ng thuoc suyen , nen phoi clear chu’ khong thi` len co*n, nha.p vie.n ro`i . Tuy vay ho qua’ , sang nay phai di kham bac si xem co bi viem phoi khong ?

      Anh muon tra tien lai cho Mai . Neu Mai khong lay tien thi tu nay ve sau khong dam nho` chi nua . Mai mua o nha sach Hoa Ki` hay o? VN , sach in dep vay chac la o? HK ro`i phai khong.? Cam on Mai rat nhie`u

      Sach den mot ngay sau khi Mai phon, ma anh binh qua nen hoi am tre?.
      Nau mot noi hoa`nh tha’nh , de tren bep , chu phai di BS.

      Chuc Mai va TH khoe?

  4. Thật lâu, thật lâu lắm mới có dịp nhìn trở lại cao nguyên BMT, với bức tranh toàn cảnh con người và cảnh vật nơi ấy, cùng với tình cảm và sự rung cảm chen lẩn vào nhau trong bài viết làm cho người đọc có những ước mơ về BMT và cũng it nhiều say mê tâm hồn của tác giả.
    Tất cả những cái đó đã lôi Phước về với dĩ vảng xa xăm thời kỳ trước 75, trong những ngày lặn lội xuyên cao nguyên Komtum, Pleiku, Ban Mê Thuột. trong Kế Hoạch Phát triên Hậu Chiến.
    Rời Nhatrang trên những chuyến phi cơ phản lực 8 chổ ngồi Volpack, chi 1/2h đã đến BMT, rồi khách sạn Anh Đào cạnh nhà thờ Cứu Thế, rồi những chuyến trực thăng màu xanh-xám Pan-Am đã đưa tôi đến những vùng sâu thẳm của núi đồi cao nguyên và rồi được đón tiếp bởi những chiếc xe Ford Pick-up màu vàng đất sét, xe chạy rất êm trên những đoạn đường đất đày gập gềnh, khúc khuỷu, điểm đến luôn là những bản làng người Thượng Du và ghềnh thác có khả năng làm thùy điện, thủy nông., với những lần như thế tôi chỉ mong hết giờ làm việc, được ngồi đâu đó với điếu thuốc, hay lang thang trên những lối mòn.
    Buổi chiều nơi đó, có gió lành lạnh hơi khô đủ làm cho da mặt mình căng ra và hồng lên khi gặp nắng nóng, khg gian rất tịch mịch, nhìn những con người nơi đây như những bóng ma, họ đi lại, làm việc hầu như khg có tiêng động, thỉnh thoảng vang lên những tiếng “lốc cốc” hay “len ken” từ những chiếc mỏ gổ, hay chùm lon sữa bò mang nơi cổ con bò đang ăn gần đó, càng về chiều thì mùi hôi của phân bò, phân heo, phân gà, mùi bùn non… theo gió bốc lên, nhưng thỉnh thoảng khi gió đổi chiều thì lại là một mùi hương nhẹ nhàng thật đẽ chiu, đâu đó một cành phong lan nở hoa.
    -“Sao cậu em nhớ nhà ?” – Giong Đại tá Nghĩa (Ủy ban Ngân sách BĐPT) hỏi tôi,
    -“Dạ khg, ngồi chơi một chút”,
    -“Ngày mai mình đi một ngày nữa rồi sẽ họp ở BMT và về Nha Trang”
    Đêm ở đây xuống rất nhanh, có lẻ do thiếu ánh đèn chăng, rồi những tiếng còng, chiên trống đã vang vọng đến có lúc nghe rất xa, nhưng có lúc lại rất gần, lần đầu tiên nghe những thứ náy tôi rất sợ, cảm thấy hoang dại và ma quái làm sao, bỗng nhiên tôi nghỉ, sao mà có ngày mình lại ở nơi đây như vậy, tiếng giun dế côn trùng vẩn đều đều vang trong đêm vắng, rồi lại nghỉ, mình chỉ có một hai đêm nơi đây thôi, chứ người ta suốt đời nơi đây thì sao, buồn, xa vắng, sự cô tịch, sư trong lành ơ nơi đây làm cho tôi cảm thấy hạnh phúc hơn khi nhận ra rằng mình chỉ là khách vảng lai, hảy ghi nhớ lấy những hình ảnh này, những âm thanh ấy… có thể sau này mình khg có dịp gặp lại.
    Ngày họp ở BMT, tôi thật sự như một câu bé ngây thơ giữa hùm sói, đại tá Ngh, Trung tá Th, đại tá D, đại tá Lò V B, cố vấn Mỹ Lanley, các tưởng ty Cao Ng…Trong trường học tôi chỉ đươc học những công thức, nhửng kết cấu…, khi ra đời đâu có ai dạy bảo tôi phải nói những gì ở nơi đây giữa những con người chỉ thấy một chữ duy nhất là Đồng Tiền, Tôi thật sự đau khổ ngay trong những bước chân đầu tiên trong cuộc đơi sự nghiệp và có lẻ còn kéo dài cho đến tận ngày hôm nay.
    Nhưng rồi 75 đã đến, những ký ức đó, chưa kịp hình thành đã vội phai mờ theo năm tháng.
    Giờ đây, với BMT Thành Phố Lộng Gió của Mai, cũng nơi đất cao nguyên ấy, nhưng những ngôi nhà sàn khang trang hơn, những chùm hoa màu đua sắc thay cho phong lan rừng mộc mạc, những “Phôi Pha” hay “Bay Đi Những Cánh Chim Biển” thay cho tiêng cồng chiên, hay ” ta còn em mùi hoàng lan, ta còn em mùi hoa sữa…con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ, ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm.” thay cho những mùi tiền bạc, bên cạnh đó là sự đón tiếp nồng ấm tình bè bạn.

    Félicitations Mai ! BMT Thành Phố Lộng Gió.
    Thân
    PhP

Leave a Reply