Cửa biển Tư Hiền và đầm phá Túy Vân – Photos: Viễn Cẩm

 

Oct 3, 2015 (TM)

Đêm 18 rạng 19 tháng 09-2015. Vì sự hiểu lầm của 1 người bạn học cũ, Viễn-Cẩm đã đến 1 vùng mà chưa bao giờ có trong ý nghĩ là mình sẽ đặt chân đến… Ý muốn là sẽ đi 1 buổi dã ngoại để chụp hình vùng biển và đầm phá Lăng-Cô… mà cuối cùng lại đã đến vùng ngoài dự kiến lại là cửa biển Tư-Hiền & khu đầm phá Túy-Vân thuộc vùng Phú-Lộc, tỉnh Thừa-Thiên.

 

Cửa biển Tư-Hiền lúc mặt trời mới ửng hồng

Cảnh ghe cá tấp nập cặp bến khu cầu cảng Tư-Hiền sau 1 ngày đêm ra khơi, quanh cảnh người thương lái mua cá sĩ để đem bán lẽ về các chợ nhỏ…
1 phương thức giăng lưới đáy thấy rất phổ thông để bắt cá tại vùng đầm phá Túy-Vân này..
Khu vực dân cư sinh-sống trên thuyền ở Túy-Vân
Nhà “chồ” ở khu-vực giăng lưới bắt cá ở khu đầm-phá Túy-Vân…
Đây là 1 cảnh “chung chung” tiêu-biểu của khu-vực đầm phá Túy-Vân này…
Vâng, cùng 1 góc nhìn rất nhỏ của khu đầm phá Túy-Vân từ chùa Phước-Duyên mà TMai, Khai, LC Hoằng, TĐ Lộc… đã gởi hình lên nhóm 1 lần trước đây…
Zoom cảnh lại gần của hình trên để các bạn thấy được rõ hơn…

Nhớ lại hôm đó đi gần 65 km bằng xe honda cùng với người bạn, bắt đầu khởi hành từ Huế 7:00 giờ tối, mãi đến gần 11:00 đêm mới tới vùng Túy-Vân, Cẩm làm tài xế …  Đi 1 hồi lâu tới vùng biển quê hẻo lánh chẳng thấy 1 bóng người qua lại, lâu lâu chỉ thấy 1 chiếc honda đi ngược đường… Đường quê thì tối hù không có lấy 1 bóng đèn đường, nhà dân thì sống xa nhau, vườn lại rộng sống rãi rác chỉ thấy ánh sáng đèn lù mù yếu ớt trong nhà hắc ra mà thôi … cứ cầm tay lái honda mà chạy miết trong màn đêm dày đặc, chẳng thấy 1 cảnh trí nào hấp dẫn cả nên Viễn-Cẩm mặc dù cầm tay lái mà lại buồn ngũ quá trời trời là dzậy!!!

Tên bạn hỏi: Sao tau thấy mầy vừa ngũ, vừa lái xe honda mặc dù đường lạ, mà mi vẫn thấy ổ gà để lạng lách và tránh nữa… ( Vì ngoài tiếng xe honda, tiếng gió biển lồng lộng, tên bạn còn thỉnh thoảng còn nghe hình như có hòa trộn với tiếng ngáy rất to bất chợt của VC nữa thì phải !!!??? …)

Viễn-Cẩm đã trả lời với giọng “trạng cóc”: Chà đi honda mà ngũ mi lo chi rứa…Bên tê, tau lái xe trên xa-lộ cả 110km/ 1 giờ, vừa lái tau vừa ngũ gật mà vẫn tới nơi an-toàn không hà, chưa có 1 lần nào tai-nạn cả…lái riết đã 32 năm nên quen rồi, mi lo toàn chuyện “bò trắng răng” không hà…

Bạn của Cẩm : Lần này, nếu ngày mai về tới nhà với vợ & con an-toàn chắc tau phải bảo dzợ tau cúng tạ “ơn trời” quá…

Viễn-Cẩm : Nếu mầy sợ, thì cũng nên nói dzợ mầy cúng ” Hú hồn 7 vía” 1 lần đi là vừa để nhớ đời… Kẻ noái qua , người kia noái dỡn lại làm hai đứa cười vang, phá vỡ bầu trời đêm quá ư tịch mịch của đoạn đường rất dài của vùng biển thôn quê hẻo lánh này… Và cũng chính trận nhờ trận cười đùa giỡn này làm VC tỉnh ngủ hẳn… để lái nốt đoạn đường còn lại : 10 km cuối cùng….

Chính vì thế hôm nay Viễn-Cẩm vẫn còn sống “nhăn răng” đây để kể chuyện lại là dzậy…

Viễn Cẩm

Leave a Reply