Dâu Truồi – Lương Thúy Anh

June 1, 2016 (TM)

 

Photo: Internet
Photo: Internet

DÂU TRUỒI VẪN NGỌTBuổi sáng ngang qua cầu Trường Tiền, màu nắng vàng quá rực của ngày Hạ đang thời điểm cao độ của mùa, dường như dịu hẳn bởi cái màu xanh ngăn ngắt của những gánh hoa quả rong ruỗi trên lối đi bộ dọc ven cầu.

Những gánh hàng chất đầy những chùm dâu da xanh mướt, chỉ nhìn thôi đã thấy mát rượi , bỗng dưng mà tôi buột miệng:

“Ôi dâu Truồi.”

Dừng đèn đỏ, luôn thể chờ gánh dâu trờ tới, tôi ra dấu hỏi mua. O gánh dâu đon đả “Dâu Truồi đây cô, mua cho em vài xâu, mở hàng, ngọt lắm”

“Dạ, dâu Truồi … lựa dùm em vài xâu đẹp đẹp.”

Bàn tay O thoắn thoắt trên những xâu dâu còn tươi roi rói, gói gói cân cân.

Tôi nói tiếng cám ơn, đưa tay đón lấy gói dâu, lẩm bẩm nhưng cũng đủ cho O bán dâu nghe thấy:

“Dâu Truồi vốn đã ngọt từ năm xưa…”

“Mà chừ cũng ngọt lắm cô.”

Dâu Truồi nổi tiếng ngon ngọt từ xa xưa, cứ như là nơi chỉ dành riêng để trồng loại quả này. Mùa sai quả, những vườn dâu trong làng cứ là kĩu kịt những trái là trái, trái buông xuống đeo bám quanh thân cây, quả nào cũng xanh da, níu trĩu cành kín thân cứ như bầy con nheo nhóc bu bám người mẹ, tìm hơi ấm, êm ái, dịu dàng và bình yên làm sao.

Dâu Truồi đặc biệt vỏ ngòai luôn có màu xanh dù đã chín tới, chỉ cần bóc vỏ nhẹ nhàng, đã lộ ra những múi dâu trắng đục, mọng nước, hạt nhỏ nên có thể ăn luôn không cần phải nhả bỏ. Dâu có vị ngọt thanh nhẹ, ăn nhiều càng say chứ không đớn, có đôi quả chưa đủ lớn, thoang thóang chua nhưng không kiêng, chỉ cần ngậm quả dâu, là vị ngọt thanh thanh ấy như đã xuyên ngay xuống cổ.

Buổi chiều, rãnh rỗi, tôi ngồi bóc vỏ quả dâu, cái màu da xanh xanh, múi mọng nước trăng trắng, thế là những kí ức xưa quay về rộn ràng …

Thuở ấy…tuổi thanh xuân ai chẳng có những khỏanh khắc hẹn hò ăm ắp kỉ niệm. Anh công tác xa nhà nên thi thoảng đôi ba tuần mới về thăm nhà, và thăm …luôn cả tôi. Và một trong những lần thi thỏang ấy, chiều cuối tuần năm xưa, anh ghé nhà, loay hoay lôi trong túi xách một chùm dâu, nằng nặng, xanh xanh…

“Dâu Truồi đó, anh ngang qua vườn gặp lúc họ đang hái nên mua vội cho em…”

Tôi ngồi sụp xuống ghế, bóc ngay quả dâu đầu mùa hãy còn tươi mươi như thiếu nữ xuân thì…tôi vẫn còn nhớ rất rỏ vị ngọt ngày xưa ấy.

Chiều nay trời Huế hãy còn nắng rực nóng, màu nắng nghiệt ngã như muốn nổ tung cả bầu trời xứ Huế, cái cách nắng nóng mà người Huế dù chung thủy hằng bao nhiêu năm, vẫn mãi thít tha than thở mỗi độ mùa quay ngang ghé lại.

Thế nhưng sao như trong tôi, chợt chiều nay Huế bỗng dịu dàng làm sao. Phải chăng bởi những quả dâu làng Truồi xanh mát đang giúp tôi lắng dịu những nỗi niềm vẫn tháng năm triền miên khuấy động trong tâm. Phải chăng kí ức quay trở về một thuở của thời hoàng hoa, chỉ có niềm vui và những trăn trở cho một tương lai đang chờ đợi, đang như trở dậy trong lòng tôi, giúp tôi vùi dập những muộn phiền vẫn hòai chiếm hữu cái mảnh đời cuối mùa đã hóa xanh xao.

Tôi bóc vỏ tiếp những quả dâu, lần lượt, lần lượt từng quả …mùi vị vẫn không thay đổi mặc dù năm tháng qua nhanh thế đấy, bao năm qua tôi vẫn thi thỏang thấy gánh dâu Truồi quảy ngang qua lòng phố Huế, nhưng dường như ít khi tôi quan tâm, cũng có lẻ hình như năm nay, làng Truồi được mùa dâu, nên liên tục những ngày gần đây, dâu gánh bán rong rợp những con đường của Huế.

Nắng đang lùi dần. Màu chiều nhúc nhích chậm chạp sau ngách cửa. Tôi đứng dậy thu dọn hiện trường, gom đống vỏ xanh xanh bề bộn, phi tang.

Tôi nghe chính mình đang độc thoại… “Dâu Truồi vẫn ngọt như xưa.”
Bất giác tôi cười vu vơ …một mình.
Ngòai kia, bóng chiều đang lang thang ngang qua lòng phố Huế.

Lương Thúy Anh
Huế, Tháng Năm 2016

0 thoughts on “Dâu Truồi – Lương Thúy Anh

  1. Chị chưa hề biết dâu Truồi là gì, hay có ăn khi xưa nhưng không nhớ.
    Chị cũng thích chè đậu ngự, năm xưa chị hay xuống nhà O chị ở An Cựu chơi, buổi trưa ngủ dậy theo O ra vườn hái đậu ngự nấu chè, chè đậu ngự chỉ có nhà nấu, ngoài chợ và gánh chè rong không có. Thúy Anh nếu tìm ra trong kho bài viết có bài về đậu ngự thì gởi cho chị nhé.

    chị Mai

    1. Chắc chị Mai quên, ngày trước dâu Truồi là thứ quả đặc sản của làng Truồi, ngon ngọt và mọng nước, khoảng một thời gian dài , em không còn thấy, có lẻ do khi hậu hay chiến tranh mà dâu Truồi vắng hẳn, mấy năm gần đây cứ đến mùa này thì lại thấy xuất hiện một vài tuần lễ rồi thôi. Trái dâu không chua nên rất dễ ăn đó chị.
      Em chưa hề viết về chè đậu ngự nên em không có để gởi chị Mai đọc, đậu ngự hồi trước là hàng quý hiếm nhưng thời gian sau này cũng rất nhiều và gần như có quanh năm, chỉ có lúc chưa đến mùa thì giá cao hơn thôi.
      Em nhớ em còn một vài bài về món ăn, lâu lâu em lại lục tìm, vì cách tìm em hay quên nên tìm lâu.

      Em thăm chị Mai.
      Thuý Anh.

Leave a Reply